Thứ Ba, 30 tháng 7, 2013

Cần Một Người Hiểu



Buồn như ly rượu đầy.
Không có ai cùng can.
Buồn như ly rượu cạn.
Không có rượu để say.
Buồn như trong một ngày.
Hai đứa không gặp mặt.
Buồn như khi gặp mặt.
Không có chuyện để vui.
Buồn khi mình thấy vui.
Mà không ai chia sẻ.
Buồn khi mình chia sẻ                   
Mà bạn không trả lời    
              
Tình bạn sẽ mất đi.
Khi bạn ngừng chia sẻ.
Tinh yêu sẽ mất đi.
Khi bạn ngừng quan tâm.
Tôi chỉ biết âm thầm.
Nhìn chúng mình xa cách.
Tôi chỉ có thể trách.
Đã làm bạn yêu tôi.
Để rồi thời gian trôi.
Chính tôi lại từ bỏ.
Không có gì là khó.
Nếu không có lòng tin.

Không có gì để tin.
Nếu bạn chưa thật lòng.
Xin đừng mong gì nữa.
Tất cả rồi sẽ qua.
Dù hợp hay không hợp.
Chúng mình cũng đã quen.
Cũng có những kỷ niệm.
Cũng bên nhau tháng ngày.
Cũng có những tâm sự.
Cùng chia sẻ buồn vui.
Thôi thì tình đã hết.

Kết thúc mối tình tan.         

Thứ Hai, 4 tháng 3, 2013


Anh Có Hiểu Em Không....?









Anh đừng trao em nụ hôn
Để thao thức cả đời mong nhớ
Anh chưa thể cưới em làm vợ
Con chuồn chuồn đùa ngọn cỏ rồi bay.
Anh ơi đừng nắm lấy bàn tay
Em dại khờ biết cách nào mà gỡ?
Nếu lỡ một mai lời thề tan vỡ
Vành môi cong chở sao nổi cuộc đời?
Đường xa xôi trời đã chiều nhạt nắng
Nẻo đi về đã khép cổng từ lâu
Yêu thương ơi em chẳng biết nữa đâu
Những u sầu...lần đầu thôi anh ạ!
Van anh đừng... Anh có hiểu em không?



Những Nỗi Buồn Trong Đêm....!










Đêm nay và cả những Đêm khác.
Tôi nằm mà ngơ ngác giữa các vì sao.
Tôi nhìn vào khoảng không của bóng tối.
Tôi nhìn vào những lối đi của ngày xưa.
Tôi vẫn chưa quên được những kỷ niệm của ngày trước.
Ngày mà tôi bước đi cùng với người yêu.

Trong cơn mưa chiều của ngày hôm ấy.
Tôi thấy được rọt nước mắt tôi đang rơi.
Tôi đang nghe được những lời bạn đang nói.
Tôi đang hỏi những thứ của tình yêu.
Tôi cần điều gì ở người bạn ấy.
Khi mà tôi thấy... Tình yêu đã không còn.

Tôi có thể chọn được một điều gì khác.
Để tôi lấp đi !sự mất mát trong tình yêu.
Có những điều ngày xưa tôi từng nói.
Đến bây giờ thì lại đau nhói ở trong tim.

Đôi mắt lim dim như đang muốn đóng lại.
Bởi hiện tại đã là quá nửa đêm.
Hãy cho tôi thêm thời gian để mà suy nghĩ.
Hãy cho tôi tìm lại những ý nghĩ của ngày xưa.

Ngày mà tôi chưa bao giờ quen biết bạn.
Ngày mà tình bạn luôn vô hạn ở trong tôi.

Thời gian trôi đưa tôi vào trong giấc mộng.
Hình ảnh nào sẽ đi vào trong giấc mơ.
Tôi sẽ mơ một giấc mơ không có bạn.
Vì tôi thấy bạn là muôn vạn niềm đau.

Ôi...! Thời gian trôi..
Tôi xin thôi được dừng lại
Còn hiện tại.....
Cố quên.....Sẽ quên.....
.........và..........
Mãi.....Mãi quên..!




Göi Ng­ưêi Con G¸i T«i Yªu!












Buổi tối Anh  không ngủ
Vì nghĩ đến bóng Em.
Ngày nào Anh cũng đợi.
Nỗi buồn đầy chơi vơi.

Khoảng cách hai phương trời.
Vẫn đợi thay lời nói.
Chỉ là thời gian thôi.

Dù lệ rơi xuống môi.
Dù đôi ta xa cách.
Chỉ trách mình xa nhau.
Dù sau có thế nào.

Anh nhất định sẽ đợi.
Nói những lời chưa nói.
Yêu một người chưa yêu.
Đợi và Yêu .......
Yêu và Đợi .......
Mãi Mãi ..........!

" I always remember you! My first love"



Thứ Ba, 26 tháng 2, 2013

Writes time....!
Có nỗi nhớ nào sẽ dài đến vô tận.

Có nỗi buồn nào sẽ đi vào trong trái tim.

Tôi đang lặng im đưa mình vào quá khứ.

Tôi đang nhớ lại những quá khứ của tuổi thơ.

Có những giấc mơ sẽ dài đến vô tận

Có những số phận sẽ mãi mãi phải xa nhau.

Nhưng đằng sau luôn là những quá khứ.

Những quá khứ sẽ mãi mãi ở trong tim.

...Tôi bên bạn từ khi tôi còn bé
Những kỷ niệm đầy ắp những buồn vui.

Không lo nghĩ, luôn vô tư như ngày ấy.

Luôn được thấy những nụ cười ở trên môi.

Đối với tôi, tuổi thơ là đẹp nhất.

Nơi tình bạn không có sự so đo.

Nơi đã cho tôi có được một điều.

Bạn thì nhiều....Liều có mấy ai thân?

Bạn có cần những điều bạn đã mất.

Bạn có cất những điều bạn đã qua.

Bạn đã xa, nhưng tình ta vẫn nhớ.

Nhớ những ngày hai đứa còn bên nhau.

Và...Những ngày sau khi phải xa cách.

Vẫn thường viết tách những dòng thư tay.

Kỷ niệm này, mãi mãi là niềm vui.

Ui...! Nhớ lại mà lòng tôi buồn da diết.

Biết cuộc đời, sẽ rời đến phương nao.

Chỉ mong sao, đừng bao giờ đánh mất.

Một người bạn vẫn luôn đợi bạn mãi nơi đây.

Hãy cho tôi thấy bạn khi bạn đã thành đạt.

Hãy cho tôi gặp bạn khi bạn đã thành công.

Giống như biển rộng mênh mông....

..... không bao giờ cạn.

Cũng giống tình bạn...Không bao giờ nhạt phai!


Em biết không ?
...Không biết bao nhiêu lần Anh nhìn lên bầu trời đầy sao kia để ước nguyện .........
Anh ước rằng chúng ta sẽ luôn mãi ở bên nhau ......
Anh ước rằng Anh sẽ mãi là người lau những giọt nước mắt lăn trên má của Em , sẽ luôn là người để Em chia sẻ niềm vui nỗi buồn ......
Và Em ơi,điều ước quan trọng nhất là gì Em có biết ?
" Anh ước rằng Em sẽ là người hạnh phúc nhất thế gian để Anh được là người hạnh phúc thứ hai sau Em !"

...... Em ơi ! .....

Giá như những lúc ngồi cùng Em thời gian cứ kéo dài mãi .
Giá như Anh có thể bước vào tâm hồn Em .
Giá như Anh có thể ghi nhớ một cách rõ ràng hình ảnh Em trong tâm trí.
Giá như Anh có thể mơ về Em hằng đêm .
Giá như Anh biết Em nghĩ gì về Anh ...
Giá như mà có Em ở đây !

Giá như Anh là con mắt phải, còn Em là con mắt trái thì mình sẽ mãi ở bên, chẳng có con mắt thứ 3 nào cả .
Giá như thế gian là một buổi hoàng hôn, Em là mặt trời và Anh là biển rộng .
Giá như Anh chẳng bao giờ phải hoài nghi về câu chuyện cổ tích, hoàng tử lấy vợ, công chúa lấy chồng, sẽ chỉ có những đứa trẻ thôi, dắt tay nhau qua cánh đồng cỏ nội .
Giá như chúng ta hiểu nhiều hơn những điều chúng ta biết, rằng mọi dòng sông đều đổ về một biển nhưng không phải sông nào cũng sâu, cạn như nhau .

Và Em ơi ! Giá mà Anh có thể biến mọi cảm xúc thành lời, giá mà Anh có thể gửi những yêu thương vào gió .
Giá như thương yêu không bao giờ phải là ngọn cỏ để vô tình bị dẫm nát dưới chân qua .
Giá như thế gian chỉ có một ngôi nhà, để chúng ta có chung ô cửa sổ, chung cửa đi, và chung một mái nhà .

Giá như mà Em biết, có những điều giản đơn chẳng thể nói thành lời .
Giá như mà tớ chẳng bao giờ phải ngần ngại mỗi khi nhìn sâu vào đôi mắt ấy, không phải đắn đo điều gì đó vô tình .
Giá như tớ hiểu được điều giản đơn sau những tiếng thở dài, sau ánh mắt, nụ cười, sau cái nhìn xa xôi, sau những nét trầm tư trên gương mặt ấy .

Và mỗi khi nghĩ về Anh ...

Giá như Em đừng bao giờ nghĩ rằng thi sĩ biết làm thơ .... bởi vì thế mà họ mơ rất giỏi ....
Giá như Em đừng bao giờ nghĩ rằng nhà văn biết viết truyện .... bởi vì thế mà họ bịa rất tài ...Anh có thể là thi sĩ, là nhà văn hay một người viết kịch, Anh có thể tô màu lên những điều nhợt nhạt của cuộc sống, nhưng dường như trái tim Anh lại làm điều mà chẳng bao giờ Anh có thể viết hết thành lời !
Đơn giản vậy thôi ... !

Anh YÊU Em ! ...
.... và giá như có một sự đọc ngược lại để đừng bao giờ có một dấu "chấm" sau tất cả những điều được viết ra từ những nỗi niềm vô hạn !
Anh ... !